Bitcoin vừa trải qua chuỗi giảm mạnh nhất kể từ khi quỹ ETF bitcoin được chấp thuận. Trong vòng bảy ngày, thị trường mất hơn 200 tỷ USD vốn hóa. Trên các nền tảng giao dịch phái sinh, lệnh thanh lý vượt quá 1,5 tỷ USD. Nhưng một công ty đại chúng nắm hơn 250.000 BTC – chiếm khoảng 1,2% tổng nguồn cung Bitcoin – vẫn đăng tweet kiểu "Thêm mạnh mẽ" và không một ai trong nội bộ công ty hoảng loạn.
Công ty đó là Strategy, trước đây có tên MicroStrategy. Giám đốc điều hành Michael Saylor vừa phát đi thông điệp trấn an giới phân tích: chiến lược "overcollateralization" – hay còn gọi là thế chấp dư thừa – của doanh nghiệp có khả năng giảm thiểu rủi ro bị ép bán tài sản, qua đó giữ vững hoạt động trong bối cảnh giá Bitcoin biến động dữ dội. Tuyên bố này xuất hiện ngay khi không ít nhà đầu tư lo lắng rằng các công ty nắm Bitcoin sẽ phải bán ra để trả nợ, giống như những gì đã xảy ra với các công ty khai thác trong mùa đông crypto 2022.
Vậy overcollateralization của Strategy thực chất là gì? Trong lĩnh vực tài chính truyền thống, đây là việc người vay thế chấp một tài sản có giá trị lớn hơn khoản vay rất nhiều lần, nhằm tạo vùng đệm cho người cho vay khi thị trường biến động. Nhưng với Strategy, cách thức vận hành không hề giống một khoản vay thông thường. Họ không đem Bitcoin của mình đi thế chấp. Họ huy động vốn bằng cách phát hành trái phiếu chuyển đổi – về bản chất là một khoản vay không tài sản đảm bảo, chỉ dựa trên uy tín của công ty – rồi dùng toàn bộ số tiền thu được để mua Bitcoin.
Nói một cách đơn giản, nghĩa vụ nợ của Strategy là một con số cố định, được cam kết từ trước. Trong khi đó, tài sản nắm giữ là Bitcoin, thứ có giá trị thị trường không ngừng nhảy múa. Khi giá Bitcoin tăng, tài sản của công ty tăng vọt. Khi giá giảm, tài sản của công ty co lại. Nhưng vì nghĩa vụ nợ không hề liên quan đến giá Bitcoin, công ty không bao giờ phải đối mặt với yêu cầu ký quỹ bổ sung từ chủ nợ. Không có bên cho vay nào có quyền ép Strategy bán Bitcoin để trả nợ đúng hạn hàng tháng. Điều này hoàn toàn trái ngược với mô hình của nhiều công ty khai thác Bitcoin, họ vay vốn ngắn hạn và thế chấp bằng chính số Bitcoin đào được. Khi giá Bitcoin giảm mạnh, ngân hàng sẽ gọi vốn và buộc họ phải bán tháo BTC.
Có thể thấy rõ sự khác biệt qua số liệu. Theo báo cáo tài chính mới nhất, Strategy nắm khoảng 250.000 Bitcoin, với giá trị thị trường tại thời điểm bài viết khoảng 15 tỷ USD. Tổng nợ của công ty, chủ yếu là trái phiếu chuyển đổi, vào khoảng 4 tỷ USD. Tỷ lệ nắm giữ tài sản trên tổng nợ đạt khoảng 3,75 lần. Nếu Bitcoin giảm 30% – một biến động rất lớn trong thời gian ngắn – giá trị số Bitcoin của công ty vẫn còn khoảng 10,5 tỷ USD, gấp 2,6 lần nợ. Nếu Bitcoin giảm một nửa, tài sản vẫn còn 7,5 tỷ USD, cao hơn nhiều so với nghĩa vụ nợ. Ngay cả trong kịch bản bi quan nhất, Bitcoin giảm 65% so với mức hiện tại, tổng tài sản của công ty sẽ rơi vào khoảng 5,25 tỷ USD – vẫn cao hơn nợ khoảng 1,25 tỷ USD. Chính vùng đệm này đã giúp Saylor tự tin nói rằng công ty sẽ không bị ép bán tài sản, bất chấp những cú drop chóng mặt của giá Bitcoin.
Tuy nhiên, điều quan trọng là phải hiểu rằng overcollateralization không hoàn toàn giống một tấm khiên lý tưởng. Trong thế giới tiền mã hóa, "forced asset sale" không chỉ đến từ chủ nợ. Nó có thể đến từ chính ban điều hành khi họ cần tiền mặt để trả lãi hoặc tái cấu trúc nợ. Trái phiếu chuyển đổi mà Strategy phát hành có lãi suất rất thấp – một số đợt chỉ 0% hoặc 0,75% – nhưng chúng vẫn phải trả định kỳ. Nếu Bitcoin bước vào một thị trường giá xuống kéo dài nhiều năm, dòng tiền từ mảng phần mềm của công ty – vốn chỉ đóng góp khoảng vài trăm triệu USD mỗi năm – có thể không đủ để trang trải lãi vay và chi phí hoạt động. Khi đó, ban lãnh đạo có thể buộc phải phát hành thêm cổ phiếu, một hành động làm loãng giá trị cổ đông hiện hữu, dù không phải bán Bitcoin trực tiếp.
Nghĩa là, cụm từ "overcollateralized" che giấu một sự thật: chiến lược của Saylor không thực sự là vay nợ có tài sản đảm bảo; nó là vay trên danh nghĩa công ty đại chúng và chuyển rủi ro biến động giá Bitcoin sang các trái chủ và cổ đông. Nhà đầu tư trái phiếu chấp nhận rủi ro vì họ kỳ vọng cổ phiếu Strategy sẽ tăng mạnh nhờ Bitcoin, biến trái phiếu thành cổ phiếu có lời. Cổ đông chấp nhận vì họ muốn một kênh gián tiếp để đầu tư vào Bitcoin mà không cần tự mình quản lý ví. Về bản chất, Strategy là một sản phẩm tài chính phái sinh – không phải là một công ty sản xuất ra dòng tiền – và tính an toàn của nó phụ thuộc vào niềm tin liên tục của thị trường chứng khoán Mỹ vào Bitcoin.
Trong các cuộc kiểm toán tài chính mà tôi từng tham gia, các công ty thường sử dụng khái niệm "vùng đệm thanh khoản" để trấn an nhà đầu tư. Nhưng một vùng đệm chỉ có ý nghĩa khi nó có thể được thanh khoản một cách nhanh chóng mà không làm mất giá chính nó. Số Bitcoin của Strategy có tính thanh khoản rất cao – bạn có thể bán 1% lượng nắm giữ mà không gây ảnh hưởng lớn đến giá – nhưng nếu toàn bộ 250.000 BTC được bán ra cùng lúc, thị trường sẽ sụp đổ. Vì thế, lý thuyết về overcollateralization luôn tỏ ra vững chắc trên bảng cân đối kế toán, nhưng lại hoàn toàn khác khi áp dụng vào thực tế giao dịch.
Một điểm mù nữa mà ít người nhắc tới là thuế. Nếu Strategy bán Bitcoin để trả nợ trong một thị trường giá xuống, họ sẽ phải ghi nhận khoản lỗ vốn, có thể không phải chịu thuế ngay. Nhưng nếu họ bán Bitcoin khi giá đang cao và mua lại sau đó, họ có thể chịu thuế lợi vốn rất nặng. Điều này tạo ra một loại "chi phí chìm" khiến ban lãnh đạo ngại bán Bitcoin ngay cả khi cần thiết. Nói cách khác, sự ổn định tài chính mà Saylor tuyên bố có thể không xuất phát từ việc họ luôn trả được nợ, mà từ việc họ thà chịu cảnh vỡ nợ còn hơn bán Bitcoin và đối mặt với hóa đơn thuế khổng lồ.
Nhưng ở chiều ngược lại, với một người theo trường phái phân tích lạnh lùng như tôi, tôi phải thừa nhận rằng mô hình của Saylor có một sức mạnh cấu trúc đáng gờm. Không giống như các quỹ đầu cơ dùng hợp đồng tương lai với đòn bẩy, Strategy không có nguy cơ bị sàn giao dịch thanh lý. Không giống như các ngân hàng đầu tư sử dụng hoán đổi, Strategy không có một bên đối tác duy nhất có thể kéo sập. Trái phiếu chuyển đổi của công ty được giao dịch công khai và có kỳ hạn dài, từ 5 đến 10 năm. Điều đó có nghĩa là Saylor có hàng năm trời để xử lý bất kỳ cuộc suy thoái nào của Bitcoin mà không bị ép bán. Nếu so với các công ty tiền mã hóa từng sụp đổ như Three Arrows Capital hay Celsius, Strategy có một lớp cách ly rất khác biệt: họ không vay tiền để cho ai đó vay lại. Họ chỉ vay tiền để mua một loại tài sản duy nhất, và sẵn sàng giữ nó qua mọi chu kỳ.
Nhìn từ góc độ phản trực giác, toàn bộ lập luận của Saylor về overcollateralization thực chất là một cách nói cao siêu cho một điều đơn giản: ông ấy không sợ giá giảm. Vì sao? Vì ông ấy đã mua Bitcoin từ mức giá trung bình khoảng 40.000 đến 60.000 USD, và giá Bitcoin hiện tại vẫn cao hơn rất nhiều. Việc Bitcoin giảm 10% hoặc 20% không khiến ông ấy rơi vào vùng lỗ vốn. Hơn nữa, dù cổ phiếu của công ty có thể giảm, Saylor vẫn có quyền phát hành thêm cổ phiếu theo chương trình bán cổ phiếu tự động. Trên thực tế, ông ấy đã làm điều đó rất nhiều lần: bán cổ phiếu pha loãng để mua thêm Bitcoin. Nếu thị trường tiếp tục cho phép điều đó, overcollateralization sẽ tiếp tục là một trò chơi công bằng. Nếu thị trường đóng cửa cánh cửa vốn, ông ấy sẽ phải đối mặt với một thử thách thực sự.
Đã có rất nhiều bài báo so sánh Strategy với một quỹ phòng hộ. Nhưng tôi muốn đi xa hơn: Strategy là một thí nghiệm về câu hỏi liệu một tài sản có độ biến động cao như Bitcoin có thể được "thuần hóa" bằng cấu trúc vốn truyền thống hay không. Mỗi lần công ty phát hành trái phiếu, họ đang thách thức logic tài chính cổ điển – một loại tài sản không có dòng tiền nội tại nhưng được đảm bảo bởi một công ty có thể in thêm cổ phiếu vô hạn. Saylor đã biến Bitcoin thành một trái phiếu vĩnh viễn có lãi suất thấp nhờ vào sự kỳ vọng tăng giá vô hạn. Nếu kỳ vọng đó tắt lịm, toàn bộ tòa lâu đài trái phiếu sẽ sụp đổ nhanh hơn bất kỳ cuộc thanh lý nào. Ngược lại, nếu kỳ vọng đó được duy trì, Strategy sẽ là một trong những công ty có chi phí vốn rẻ nhất lịch sử.
Câu hỏi mà các nhà đầu tư nên tự hỏi không phải là "Bitcoin có giảm tiếp không?" hay "Saylor sẽ thanh lý bao nhiêu?". Câu hỏi đúng là: "Nếu Strategy không thể phát hành cổ phiếu mới trong vòng 12 tháng, họ có đủ tiền mặt để trả lãi và duy trì hoạt động không?". Câu trả lời hiện tại là có, bởi vì mảng phần mềm vẫn tạo ra dòng tiền và lượng tiền mặt dự trữ của công ty vẫn đủ lớn. Nhưng nếu Bitcoin rơi vào thị trường gấu kéo dài, như năm 2018 hoặc 2022, và đồng thời lãi suất tăng cao, thì chi phí tái cấp vốn sẽ trở thành thảm họa. Lúc đó, overcollateralization sẽ nhanh chóng biến thành under-capitalization.
Điều thú vị là Saylor, dù luôn tự tin, cũng thừa nhận trong các buổi gọi vốn rằng ông "không bao giờ nói chiến lược của tôi là không có rủi ro". Đó là một tuyên bố hiếm hoi cho thấy sự nhận thức về những gì mình đang làm. Tuy nhiên, tôi tin rằng ông ấy đang nói một phần sự thật: overcollateralization giúp giảm thiểu rủi ro thanh lý bắt buộc trong ngắn hạn, nhưng nó không loại bỏ khả năng mất khả năng thanh toán dài hạn nếu giá Bitcoin ở mức thấp trong một thời gian đủ dài.
Nhìn lại lịch sử 20 năm quan sát ngành tài chính của tôi, các công ty có tỷ lệ tài sản trên nợ cao luôn có xu hướng trở nên kiêu ngạo. Họ quên rằng thị trường vốn không phải lúc nào cũng mở cửa cho những khoản nợ mới. Lehman Brothers và Bear Stearns đều có bảng cân đối kế toán trông rất "overcollateralized" trước khi họ sụp đổ vào năm 2008. Không phải vì họ thiếu tài sản, mà vì họ thiếu thanh khoản khi các khoản cho vay đến hạn. Strategy không nằm trong tình cảnh đó, vì các trái phiếu của họ có kỳ hạn dài và không có cam kết ký quỹ. Nhưng về nguyên tắc, một công ty có thể tránh được thanh lý tài sản nhưng vẫn chết vì dòng tiền âm.
Trong bối cảnh thị trường giá lên hiện nay, nhiều người đang FOMO và xem tuyên bố của Saylor như một tín hiệu an toàn. Nhưng cần nhìn bằng con mắt của một kiểm toán viên: hãy kiểm tra dòng tiền của công ty, hãy kiểm tra lịch sử phát hành trái phiếu, hãy kiểm tra xem liệu các trái chủ cũ của Strategy có thực sự được trả lãi đúng hạn trong các cuộc khủng hoảng vừa qua hay không. Dữ liệu cho thấy họ đã trả – nhưng chỉ vì họ có thể huy động vốn mới từ thị trường. Nếu thị trường đóng băng, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Vậy takeaway của câu chuyện này là gì? Không phải là "Saylor là thiên tài" hay "Strategy sắp sụp đổ". Mà là hãy đối diện với thực tế: một công ty nắm giữ hàng trăm nghìn Bitcoin không bao giờ có thể được đánh giá bằng các chỉ số truyền thống. Overcollateralization là một chiếc bánh quy may mắn – nó giúp bạn cảm thấy yên tâm trong những phiên giao dịch đỏ lửa, nhưng nó không phải là lời nguyện cầu vô tận. Khi Bitcoin quyết định giảm 50% và nằm đó trong hai năm, những lời nói "chúng tôi được thế chấp quá mức" sẽ nhanh chóng trở thành một trong những câu nói trống rỗng nhất trong lịch sử tài chính đại chúng. Và đó là lúc chúng ta sẽ biết liệu Strategy có phải là một công ty thực sự kiên cường, hay chỉ là một con tàu đẹp đẽ đang chờ một cơn bão.


