Tôi nhận được một bản tin vắn từ Crypto Briefing: 'Gulf allies frustrated with Trump’s Iran diplomacy amid ongoing tensions'. Thoạt nhìn, đây có vẻ là một tin địa chính trị thuần túy. Nhưng với tư cách là một người quản lý quỹ tài sản số, tôi nhìn thấy ngay một tín hiệu vĩ mô mà thị trường crypto đang bỏ lỡ: sự rạn nứt trong lòng liên minh Mỹ - Vùng Vịnh không chỉ là chuyện dầu mỏ, mà còn là một biến số rủi ro cho toàn bộ hệ thống stablecoin và thanh khoản toàn cầu.
Hãy bắt đầu từ bối cảnh. Bài báo mô tả sự thất vọng của Saudi Arabia và UAE trước chính sách Iran của chính quyền Trump. Họ lo sợ bị cuốn vào một cuộc xung đột mà họ không kiểm soát được. Điều này tạo ra một 'khoảng trống tin cậy' trong cấu trúc an ninh năng lượng. Khoảng trống này có tác động trực tiếp đến thị trường tài sản số theo ba cách: thứ nhất, nó làm tăng biến động giá dầu, ảnh hưởng đến chi phí khai thác Bitcoin và các đồng coin khác phụ thuộc vào năng lượng. Thứ hai, nó làm suy yếu hiệu quả của các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với Iran, tạo ra một kênh 'rửa tiền' mới qua các stablecoin nếu các ngân hàng trung ương vùng Vịnh quyết định bỏ qua các hạn chế. Thứ ba, và quan trọng nhất, nó đặt ra câu hỏi về sự ổn định của các tài sản thế chấp bằng đồng USD trong các giao thức DeFi.
Trong bối cảnh đó, phát hiện cốt lõi của tôi là: sự xói mòn lòng tin giữa Mỹ và các đồng minh vùng Vịnh đang tạo ra một 'rủi ro hệ thống' mới cho các stablecoin, một rủi ro mà thị trường chưa định giá đúng. Cụ thể, hãy nhìn vào USDT và USDC. Dự trữ của chúng phần lớn là tín phiếu kho bạc Mỹ và các tài sản thanh khoản cao. Nhưng nếu một cuộc khủng hoảng năng lượng xảy ra do sự bất đồng giữa Mỹ và Saudi Arabia, Fed sẽ phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn: in tiền để ổn định giá dầu (gây lạm phát) hay để mặc nó tăng (gây suy thoái). Cả hai kịch bản đều làm suy yếu sức mua của USD, và do đó, làm suy yếu nền tảng của stablecoin. Tôi đã từng chứng kiến một điều tương tự vào năm 2020, trong DeFi Summer, khi một vụ hack nhỏ trên bZx đã gây ra hiệu ứng domino làm sụp đổ nhiều pool thanh khoản. Lần này, 'vụ hack' không phải là một lỗi hợp đồng thông minh, mà là một lỗi trong chính sách đối ngoại.

Điểm trái ngược ở đây là: giới phân tích chính thống vẫn cho rằng crypto là một tài sản 'phi địa chính trị', một 'decoupling play' khỏi các rủi ro truyền thống. Tôi cho rằng điều đó là sai lầm. Crypto không hề tách rời khỏi dòng chảy thanh khoản toàn cầu; nó là một phần của nó. Mối quan hệ Mỹ - Vùng Vịnh là một ống dẫn chính của dòng chảy đó. Khi ống dẫn bị nứt, toàn bộ hệ sinh thái sẽ bị ảnh hưởng. Hãy nhìn vào các giao thức lending như Aave hay Compound. Nếu một quỹ đầu tư có trụ sở tại Abu Dhabi quyết định rút 500 triệu USD USDC khỏi các pool này vì lo ngại về sự ổn định của đồng USD, đó sẽ là một cú sốc thanh khoản. Và tôi đã thấy điều này xảy ra. Trong đợt bán tháo tháng 3 năm 2020, mọi tài sản đều giảm, không có nơi trú ẩn an toàn. Tôi đã phải ra quyết định rút toàn bộ thanh khoản khỏi các pool có rủi ro tương quan cao với dầu mỏ chỉ trong vòng 2 giờ. Đó là một bài học về quản lý rủi ro hệ thống.
Vậy, takeaway là gì? Đừng nhìn vào căng thẳng địa chính trị như một câu chuyện tin tức xa xôi. Hãy nhìn nó như một tín hiệu để kiểm tra lại cấu trúc danh mục đầu tư của bạn. Trong một thế giới nơi lòng tin giữa các siêu cường đang bị xói mòn, tài sản an toàn duy nhất là một giao thức được kiểm toán kỹ lưỡng, với một hệ thống quản lý rủi ro minh bạch và một nhóm phát triển có khả năng đối phó với khủng hoảng. Liệu các stablecoin phổ biến nhất có đáp ứng được tiêu chuẩn đó không? Hay chúng ta đang tự lừa dối mình bằng một ảo tưởng về sự ổn định?